| | |
| Chiến dịch sói sa mạc chiếm lĩnh giải Oscar | |
| | |
The prize for best film at this year's Oscars, has been a won by a film about American troops in Iraq, The Hurt Locker. Its main rival, the multi-billion dollar blockbuster, Avatar, didn't pick up any of the major awards.
| | |
| Giải thưởng cho phim hay nhất ở giải Oscar năm nay là một bàn thắng của bộ phim nói về quân đội Mỹ ở Iraq, Chiến dịch sói sa mạc. Đối thủ chính của nó, phim bom tấn hàng tỷ đô-la, Avatar, không đoạt được bất cứ giải thưởng lớn nào. | |
| | |
| | |
| Phụ nữ và trẻ em không phải lúc nào cũng được ưu tiên | |
| | |
MONDAY, March 1 (HealthDay News) — In a life-and-death situation, how much time people have to react has a lot to do with whether they behave selfishly or selflessly, if a new critique of the infamous Titanic and Lusitania ocean liner disasters is any indication.
| | |
| Thứ hai, ngày 1 tháng Ba (Healthday News) – Nếu như bài phê bình mới về 2 thảm hoạ tàu thuỷ đáng hổ thẹn Titanic và Lusitania đúng là một dấu hiệu thì trong tình thế sống còn, lượng thời gian mà mọi người còn để hành động ảnh hưởng rất nhiều đến việc họ cư xử một cách ích kỷ hay biết nghĩ đến người khác. | |
| | |
| | |
| Các nhà kinh tế học, chủ doanh nghiệp cảnh báo căng thẳng chính trị có thể gây thiệt hại đến ngành du lịch Thái Lan | |
| | |
Plans for a massive anti-government demonstration later this week have business leaders worried about potential economic damage. Tourism is particularly vulnerable.
| | |
| Kế hoạch cho cuộc biểu tình chống chính phủ trên quy mô lớn vào cuối tuần này khiến các lãnh đạo doanh nghiệp lo lắng trước những thiệt hại khó lường về kinh tế. Ngành du lịch đặc biệt rất dễ bị tổn hại.
| |
| | |
| | |
| Kỷ niệm ngày quốc tế phụ nữ | |
| | |
March 8th honors girls and women around the world and brings attention to issues affecting their lives.
| | |
| Ngày 8 tháng Ba tôn vinh những người phụ nữ ở khắp nơi trên thế giới và khiến mọi người chú ý đến những vấn đề ảnh hưởng tới cuộc sống của họ.
| |
| | |
| | |
| Google Ra Mắt Gesture Search dành cho các Smartphone chạy HĐH Android | |
| | |
Google announced a new feature called Gesture Search, which allows users to search through files on their Google Android smartphones by tracing a letter like "A" or "H" on their screen
| | |
| Google công bố một tính năng mới có tên gọi là Gesture Search, cho phép người dùng tìm kiếm thông qua các tập tin trên các điện thoại thông minh chạy HĐH Android của Google bằng cách truy tìm một mẫu tự như "A" hoặc "H" trên màn hình của chúng | |
| | |
The circle of wolves moved closer. Once again the old Indian saw the picture of the moose as it struggled before the end came. He dropped his head to his knees. What did it matter after all? Isn’t this the law of life?
| | |
| Vòng tròn của bầy sói càng siết lại. Một lần nữa ông lão da đỏ lại thấy cảnh tượng con nai chống trả trước lúc chết. Ông gục đầu xuống gối. Chuyện gì sẽ xảy ra sau đó Liệu nó có phải là quy luật của cuộc sống?
| |
| | |
| | |
| Trăng non - 25. Phần kết - Hoà ước | |
| | |
ALMOST EVERYTHING WAS BACK TO NORMAL—THE GOOD, pre-zombie normal—in less time than I would have believed possible. The hospital welcomed Carlisle back with eager arms, not even bothering to conceal their delight that Esme had found life in L.A. so little to her liking. Thanks to the Calculus test I'd missed while abroad, Alice and Edward were in better shape to graduate than I was at the moment. Suddenly, college was a priority (college was still plan B, on the off chance that Edward's offer swayed me from the post-graduation Carlisle option). Many deadlines had passed me by, but Edward had a new stack of applications for me to fill out every day. He'd already done the Harvard route, so it didn't bother him that, thanks to my procrastination, we might both end up at Peninsula Community College next year.
| | |
| Hầu hết mọi chuyện đều trở lại bình thường - cái bình thường tốt đẹp, trước khi trở thành thây ma sống - trong thời gian ngắn hơn mong đợi. Bệnh viện chào đón Carlisle trở về với vòng tay tha thiết, thậm chí chẳng thèm che giấu vẻ thích thú vì Esme thấy bà chẳng thích cuộc sống ở L.A. chút nào. Vì tôi không làm bài kiểm tra Vi tích phân khi ở nước ngoài, nên Alice và Edward dư khả năng được cấp bằng tốt nghiệp hơn tôi lúc này. Bỗng nhiên, trường cao đẳng trở thành một ưu tiên (trường cao đẳng vẫn là kế hoạch B, với hy vọng mong manh đề nghị của Edward làm tôi không chọn tùy chọn của Caliste sau tốt nghiệp nữa). Nhiều thời hạn chót đã vuột qua, nhưng Edward lại kiếm một chồng đơn mới bắt tôi phải điền vào mỗi ngày. Anh đã học xong Harvard rồi, nên chuyện đó chẳng làm anh lo lắng, do sự chần chừ của tôi mà rốt cuộc có thể cả hai chúng tôi phải vào Trường cao đẳng Công lập Peninsula vào năm tới. | |
| | |
HE WAS NOT PLEASED, THAT MUCH WAS EASY TO READ in his face. But, without further argument, he took me in his arms and sprang lithely from my window, landing without the slightest jolt, like a cat. It was a little bit farther down than I'd imagined.
"All right then," he said, his voice seething with disapproval. "Up you go."
He helped me onto his back, and took off running. Even after all this time, it felt routine. Easy. Evidently this was something you never forgot, like riding a bicycle.
| | |
| Anh không hài lòng, điều đó hết sức dễ thấy. Nhưng, không bàn cãi thêm, anh ôm tôi, uyển chuyển nhảy ra khỏi cửa sổ và đáp xuống đất không chút loạng choạng, y như mèo. Hơi cao hơn tôi tưởng.
"Được rồi," anh nói, giọng anh giận dữ không tán thành. "Lên nào."
Anh giúp tôi lên lưng, rồi bắt đầu chạy. Dù bao năm tháng, vẫn cảm thấy thật quen thuộc. Dễ dàng. Rõ ràng đây là điều mình không bao giờ quên được, như chạy xe đạp vậy.
| |
| | |
I had the sense that i'd been asleep for a very long time—my body was stiff, like i hadn't moved once through all that time, either. My mind was dazed and slow; strange, colorful dreams—dreams and nightmares—swirled dizzily around the inside of my head. They were so vivid. The horrible and the heavenly, all mixed together into a bizarre jumble. There was sharp impatience and fear, both part of that frustrating dream where your feet can't move fast enough… and there were plenty of monsters, red-eyed fiends that were all the more ghastly for their genteel civility. The dream was still strong—i could even remember the names. But the strongest, clearest part of the dream was not the horror. It was the angel that was most clear.
| | |
| Tôi có cảm giác mình đã ngủ rất lâu - người tê rần, như thể tôi chẳng hề nhúc nhích lần nào trong suốt khoảng thời gian đó. Đầu óc mê mụ và trì độn; những giấc mơ đầy màu sắc, kỳ lạ - cả giấc mơ lẫn ác mộng - xoay mòng mòng trong đầu. Chúng thật sống động. Nỗi khủng khiếp và thiên đường, hoà lẫn vào nhau thành một mớ lộn xộn kỳ quái. Nỗi sốt ruột điên cuồng và nỗi sợ hãi, cả hai phần trong giấc mơ đáng chán ấy khiến chân ta không thể chạy đủ nhanh ... và có hàng đống quái vật, những con quỷ mắt đỏ rùng rợn hơn vì sự lễ độ cầu kỳ của họ. Giấc mơ vẫn còn ấn tượng mạnh - tôi thậm chí vẫn nhớ mấy cái tên ấy. Nhưng phần gây ấn tượng mạnh nhất, rõ rệt nhất của giấc mơ không phải là nỗi kinh hoàng. Mà chính thiên thần ấy là phần rõ ràng nhất. | |
| | |
| | |
| Trăng non - 22. Chuyến bay | |
| | |
DEMETRI LEFT US IN THE CHEERFULLY OPULENT RECEPTION area, where the woman Gianna was still at her post behind the polished counter. Bright, harmless music tinkled from hidden speakers.
"Do not leave until dark," he warned us.
Edward nodded, and Demetri hurried away.
Gianna did not seem at all surprised by the exchange, though she did eye Edward's borrowed cloak with shrewd speculation.
"Are you all right?" Edward asked under his breath, too low for the human woman to hear. His voice was rough—if velvet can be rough—with anxiety. Still stressed by our situation, I imagined.
| | |
| Demetri để chúng tôi lại trong khu vực tiếp tân sáng sủa, sang trọng, nơi Gianna vẫn còn làm nhiệm vụ của mình đằng sau ghi-sê bóng loáng. Tiếng nhạc vui tươi, vô hại vang lên từ mấy chiếc loa ẩn.
"Đến tối hãy rời khỏi đây, " anh ta cảnh báo.
Edward gật đầu, và Demetri vội vã đi ra.
Gianna có vẻ chẳng hề ngạc nhiên khi nghe lời trao đổi ấy, mặc dù cô có nhìn vào chiếc áo khoác mượn của Edward với vẻ suy xét sắc sảo.
"Em ổn chứ?" Edward hỏi nhỏ, thật nhỏ để người phụ nữ ấy không nghe được. Giọng anh thô ráp - nếu như nhung có thể thô ráp - vì lo âu. Vẫn còn căng thẳng vì hoàn cảnh của chúng tôi, tôi nghĩ vậy. | |
| | |